Em bây giờ, lặng lẽ và trơ tráo với tất cả.
Anh bây giờ, cười nhạt, cười nhẽo để che đậy một nỗi buồn sâu kín.
Chúng ta, mỗi người một nơi, anh nghĩ về em trong nước mắt, và em nghĩ về anh với một nỗi đau in hằn. Hai kẻ đã từng yêu nhau, hai người đã từng mộng mơ cùng một tổ tấm giờ thế này đây, chua xót và khó thở quá em à.
Người ta bảo tha thứ cũng là cách xoa dịu nỗi đau, nhưng làm sao để em có thể tha thứ cho anh khi trong em, anh bây giờ là một gai nhọn đã ăn sâu. Anh biết lời xin lỗi đôi khi chẳng có giá trị gì khi mọi sự đã rồi, anh biết thời gian sẽ chẳng quay lại để anh có thể dừng lại lỗi lầm mình đã gây nên, nhưng anh sẽ sửa sai, sẽ là anh của chính anh ngày nào mà em đã yêu, đã tin tưởng vô cùng.
Yêu một ai khác đi để quên em sao em? Anh chẳng thể đâu em, mà có lẽ em là người biết rõ nhất điều này. Nếu tình yêu đến và đi anh không mong đợi gì thì anh chẳng phải anh nữa rồi, ngày đó em cũng chẳng buồn bận tâm đến kẻ suốt ngày cứ day dẳng theo sau em với bao lời nhớ thương rồi mến, rồi yêu anh lúc nào không hay. Em bảo rằng em quí anh vì anh thật thà, hiền hiền dễ bảo, em yêu anh vì anh chân thành và yêu em say quá. Mình đã đến bên nhau như thế, đã yêu nhau, đã cùng đá hẹn non thề với dấu móc năm năm, với biết bao kỉ niệm mà nghĩ đến anh vẫn như nghe vị ngọt trên môi, cùng sự sâu lắng tận đáy lòng thì làm sao bảo quên là quên.
Ừ thì bây giờ em không thể chấp nhận anh như hôm nào, anh biết, anh hiểu, nhưng anh sẽ lặng im ở một nơi để chờ em chứ anh sẽ không buông bỏ, rời xa em như em bảo. Vết thương cần thời gian để chữa lành, em cần một khoảng lặng để bình yêu, và tình chúng ta cần phải vun đắp, chăm bón nhiều, nhiều hơn nữa phải không em!
Ừ, anh sẽ lặng im, lặng im thôi nhưng anh vẫn ở phía sau em, mà chỉ cần em ngoảnh lại và gọi tên anh, anh sẽ về bên em…
ST









0 nhận xét:
Đăng nhận xét