| DI TÍCH HUYỆN ĐƯỜNG BÌNH KHÊ - HUYỆN ĐƯỜNG BÌNH KHÊ - BÌNH ĐỊNH |
Di Tích Huyện Đường Bình Khê: Địa điểm Huyện đường Bình Khê xưa - nơi cụ Nguyễn Sinh Huy làm Tri huyện - thuộc thôn Thượng Giang, xã Tây Giang, huyện Tây Sơn, tại trụ sở UBND xã Tây Giang ngày nay. Xưa kia, Huyện đường nằm hướng mặt về phía đông, trông ra dòng sông Côn. Công đường kiến trúc kiểu chữ "Môn", dãy chính là nơi Tri huyện làm việc, hai bên là nơi làm việc của Lại mục, Thừa phái và Lệ mục. Phía sau công đường có nhà bông - nơi Tri huyện ăn ở, nghỉ ngơi ngoài giờ làm việc - và nhà tạm giữ thường phạm ở Huyện đường. Các dãy nhà công đường kiến trúc theo kiểu nhà lá mái 3 gian 2 chái, khung gỗ chắc chắn, vách tường bằng đất tô trát ngay thẳng, mái nhà lợp tranh săng, cửa gỗ đóng kiểu bàn
|
|
| BÁC HỒ TRÊN QUÊ HƯƠNG BÌNH ĐỊNH - BÌNH ĐỊNH |
Bình Định - vùng đất rất vinh dự và tự hào là nơi Bác Hồ dừng chân trong những năm vào Nam bôn ba tìm đường ra nước ngoài hoạt động cứu nước. Bình Khê, An Nhơn, Quy Nhơn… là những địa danh ghi dấu bước chân của Người cùng một ý chí sắt đá, ra đi tìm đường làm người cho dân tộc và tự do cho nhân dân. Và, cũng chính mảnh đất này đã ghi nhận những công lao của cụ Nguyễn Sinh Huy (thân sinh Bác Hồ), từng làm Tri huyện Bình Khê (huyện Tây Sơn ngày nay) từ ngày 1-7-1909 đến ngày 17-1-1910 và bị triều đình nhà Nguyễn giáng xuống 4 cấp, sau đó thải hồi vì tội "yêu nước thương dân".
|
|
| THÁP CHĂM BÌNH ĐỊNH - THÁP CHĂM - BÌNH ĐỊNH |
Tháp Chăm Bình Định: Tháp là một dạng kiến trúc tôn giáo mang bản sắc rất riêng của dân tộc Champa. Theo các sử liệu thì trong quá trình trị vì đất nước, các triều đại Champa đã cho xây dựng khá nhiều đền đài; trải qua nhiều thời gian đấu tranh tồn tại, cộng với sự tàn phá của thiên nhiên, con người, cho đến nay trên vùng cư trú xưa của họ chỉ còn lại một số dạng kiến trúc đền đài là các tháp. So với một số địa phương khác trong dải đất miền Trung, Bình Định là một trong những nơi còn lại khá nhiều dấu tích của nền văn hóa Chămpa. Với 8 cụm di tích tháp trên tổng số 14 tháp quả là một con số khá lý tưởng cho những nhà nghiên cứu khi tìm hiểu vùng Vijaya xưa và Bình Định sau này.
|
|
| THÁP ĐÔI - NHỮNG CỔ VẬT PHÁT HIỆN Ở THÁP ĐÔI - BÌNH ĐỊNH |
Tháp Đôi: Đầu thế kỷ XX H.Parmentier khi đến tháp Đôi (Quy Nhơn) để điều tra nghiên cứu, ông đã thấy một số hình trang trí kiến trúc bằng đá như hình Garuda... tương tự như của hai ngôi tháp hiện còn. Cũng ngay từ những ngày ấy, H.Parmentier cho rằng, tháp Đôi vốn có ba ngôi tháp, nhưng ngôi tháp thứ ba (bên cạnh ngôi tháp phía Bắc hiện nay) đã không còn, nhưng nền móng của ngôi tháp thứ ba thì chưa tìm thấy. Ngoài cụm ba tháp ra, tại đây còn phát hiện dấu tích những bức tường bao quanh, ngôi nhà lớn và chiếc giếng nước khá lớn.
|
|
| VĂN MIẾU BÌNH ĐỊNH - VĂN MIẾU - BÌNH ĐỊNH |
Văn Miếu Bình Định: Nền văn hóa nước ta dưới các triều đại phong kiến chịu ảnh hưởng sâu sắc của Nho giáo. Tuy có những triều đại chủ trương tự chủ, sáng tạo ra chữ Nôm để làm văn tự riêng cho người trong nước (nhà Lê, nhà Hồ, nhà Tây Sơn) nhưng lề lối chính trị, giáo hóa, lễ nghi đều không khỏi dựa vào Nho học làm căn bản. Đến khi Gia Long lên ngôi, triều Nguyễn quay lại lấy chữ Nho làm văn tự chính thức, lệnh cho các tỉnh thành trong nước lập văn thánh miếu để thờ Khổng Tử, chấn hưng Nho học. Ngay trong năm Gia Long thứ nhất (1802) văn thánh miếu tỉnh Bình Định đã được xây dựng tại thôn Vĩnh Lại, huyện Tuy Viễn, thuộc xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn ngày nay. Dân gian thường gọi là Văn Thánh hoặc Văn Miếu. Theo các nhà nghiên cứu địa phương học, thì khuôn viên
|
|
| THÁP BÌNH LÂM - BÌNH ĐỊNH |
Tháp Bình Lâm nằm sát ven sông Gò Tháp đổ ra cửa biển Thị Nại của xóm Long Mai, thôn Bình Lâm, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước. Người xưa đã lấy tên thôn Bình Lâm để đặt tên cho ngọn tháp này. Tháp Bình Lâm được xếp hạng di tích năm 1993. Tháp Bình Lâm cao 20 m, bình đồ vuông, về hình thức tạo dáng, tháp cũng được xây cất theo kiểu tầng như các tháp khác, cửa chính quay về phía đông, còn ba mặt là cửa giả quay về ba hướng Tây — Nam — Bắc. Trong các cửa giả, cửa phía Tây và cửa phía Nam là còn nguyên, cửa chính và cửa phía Bắc đã bị sụt lở phần vòm. Phần lớn các cửa giả đều được xây nhô ra cách thân tháp chừng 1,5m. Những cửa giả này, phần vòm được tạo nhiều lớp
|
|
| CHỢ GÒ BÌNH ĐỊNH - CHỢ GÒ - BÌNH ĐỊNH |
Chợ Gò Bình Định: Ai đi chợ Gò (thuộc xã Phước Nghĩa - Tuy Phước - Bình Ðịnh) đều có những kỷ niệm đẹp khó quên. Theo phong tục thì mỗi năm chợ chỉ họp hai phiên vào ngày mùng 2 và mùng 3 Tết âm lịch. Chợ họp trên một gò đất cao dưới chân núi Hàm Long bên bờ sông Hà Thành đổ ra đầm Thị Nại vì vậy mà gọi là chợ Gò. Ðiều kỳ thú ở đây là du khách đi hội chợ bị cuốn hút không chỉ bởi cảnh đẹp mà còn do được dự những sinh hoạt văn hóa độc đáo mang đậm bản sắc văn hóa truyền thống dân tộc. Người đi hội chợ mua bán lấy may không mặc cả, không cò kè bớt một thêm hai như chợ hàng hoá ta thường thấy. Trong khi hầu hết các chợ Tết quê nơi khác nay đã vắng bóng hình ảnh ông đồ già viết, bán câu đối trên giấy đỏ thắm thì ở chợ Gò tục viết, bán câu đối Tết vẫn còn nguyên vẹn. Năm 1990, báo Bình Ðịnh phát động cuộc thi câu đối về chủ đề Bác Hồ, chỉ trong 30 ngày đã có 136 vế đối của 72 tác giả thuộc đủ mọi thành phần trong xã hội tham gia. Cả những cụ cao niên 79 tuổi đến những em thiếu nhi 11 tuổi cũng có những vế đối rất hay.
|
|
| CHÙA ÔNG NÚI - BÌNH ĐỊNH |
Chùa Ông Núi: Trên đường từ thành phố Quy Nhơn ra Khu kinh tế Nhơn Hội, khi đi ngang qua dãy núi Bà ở huyện Phù Cát, du khách sẽ thấy ở lưng núi thấp thoáng mái chùa đỏ thắm giữa màu xanh biếc của cây rừng. Đó là chùa Ông Núi, còn gọi là Linh Phong thiền tự - một trong những ngôi chùa lâu năm nhất của Bình Định. Từ đường nhựa đi vào chân núi khoảng vài trăm mét du khách sẽ gặp hàng cột được trang trí công phu mở lối bước lên những bậc đá dẫn đến chùa. Lối đi quanh co theo sườn núi được tạo bởi hàng ngàn bậc đá này có từ hơn ba thế kỷ trước. Đường lên chùa vẫn còn nguyên vẻ tự nhiên, cỏ cây, hoa dại mọc chen giữa đá, đâu đó thoang thoảng mùi hoa dủ dẻ thật dễ chịu. Đi hết
|
|
| NÚI PHỤNG - PHỤNG SƠN - BÌNH ĐỊNH |
Núi Phụng thuộc thôn Phụng Sơn, xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định. Theo hướng đông - đông bắc đi lên thì từ núi Huỳnh Mai thuộc xã Phước Lộc, quê hương và cũng là nơi cụ Đào yên nghỉ, kế tiếp là Kỳ Sơn (hoặc núi Kiều Ngựa) rồi đến Phụng Sơn. Trên núi Phụng Sơn có nhiều cảnh lạ và di tích, chẳng hạn như có hố chiêng, hố trống mà tại đó, trong lòng suối khô cạn có những viên đá khi đánh lên có tiếng kêu vang như tiếng chiêng, tiếng trống. Thủa xa xưa, cách nay chắc cũng vài nghìn năm, vùng này còn là biển thì Huỳnh Mai, Kỳ Sơn, Phụng Sơn là những hòn đảo. Bởi thế, trên Phụng Sơn có mỏm "cột đầu lại", tức là mỏm đá để cột tàu thuyền ở phía bắc núi. Nơi đây, hồi giữa thế kỷ XX, người ta còn tìm được đầu một chiếc mỏ neo đã bị rỉ sét. Phụng Sơn có động đá, đá dựng đứng thành hình bán nguyệt, ở giữa có một tấm phản đá phẳng lì, nhẵn bóng. Các cụ truyền lại rằng nơi ấy là các "vua cờ" Đế Thiên - Đế Thích thường xuống ngồi đánh cờ với nhau. Trên núi còn có cụm "đá phụng nằm ấp", là hình con chim phượng nằm ấp trứng. Cụm "đá mũi dao" mang hình mũi con dao nhọn. Rồi là cụm đá "Ông Táo". Đặc biệt là cụm "Đá Nhà", tức cụm đá giống hệt như bàn thờ Thần Mặt Trời của người nguyên thủy, mà danh từ khảo cổ gọi là "đôn măn". Nếu đúng là một "đôn măn" thì nơi này thời nguyên thủy đã có người cư trú.
|
|
| THÁP CỔ CHÀM - THÁP CHÀM - BÌNH ĐỊNH |
Tháp Chàm Cổ: Nằm ngay cửa ngõ thành phố Qui Nhơn là hai ngọn tháp đứng sừng sững kề nhau, dân gian gọi là tháp Đôi. Theo các tư liệu xưa còn ghi chép được, tháp Đôi là tháp Hưng Thạnh. Ngày 10/7/1980, tháp Đôi được trùng tu đầu tiên ở Bình Định và được các nhà nghiên cứu xếp vào loại di sản độc đáo của nghệ thuật kiến trúc Chăm bởi tháp Đôi không giống bất kỳ một ngôi tháp cổ nào hiện có. Các nhà khoa học đến nay vẫn chưa tìm ra lý do khác thường này. Tháp Đôi được xây dựng vào khoảng cuối thế kỷ 12. Ở ngọn tháp lớn, có khắc nhiều bức phù điêu hình khí Hanuman trong tư thế nhảy múa. Còn tháp nhỏ lại có nhiều phù điêu hình thú vật như hươu, nai; phía trong vòm khám thờ có hình người ngồi thiền, đứng chầu hai bên là các sư tử đầu voi. Các góc tháp đều được trang trí hình chim thần Garuda bằng đá.
|
| TRUÔNG MÂY - BÌNH ĐỊNH |
Truông Mây có tên nữa là Hóc Sâu, ở quận Hoài Ân, xã Ân Đức: Chạy từ thôn Phú Nhuận ở phía Bắc đến thôn Vĩnh Hòa ở phía Nam. Dài độ vài ba cây số. Hai bên mây mọc thành rừng, gai góc tua tủa. Cho nên gọi là Truông Mây. Phía đông, nhánh sông Kim Sơn chảy từ Nam ra Bắc, cuồn cuộn lục lìa. Phía Tây núi non trùng điệp và hòn núi Một tách ra đứng sừng sững bên truông. Quang cảnh man dại. Người cứng bóng vía đến đâu, lúc gió chiều sương sớm quạnh quẽ hắt hiu, một mình đi ngang qua cũng cảm thấy rờn rợn. Lại thêm nhiều cọp. Cho nên hành khách ít dám qua lại, ngày nay cũng như ngày xưa, thời bình cũng như thờ loạn, ít người qua lại, nhưng ở Bình Định không mấy ai không biết tiếng Truông Mây. Đó là nhờ Chàng Lía. Ca dao có câu: “Chiều chiều én liệng Truông Mây, Cảm thương chú Lía bị vây trong thành”
|
|
| HẦM HÔ - BÌNH ĐỊNH |
Hầm Hô thuộc thôn Phú Mỹ, xã Bình Phú, huyện Tây Sơn, là nơi gặp gỡ của hai nhánh sông Đồng Hưu và sông Cát đổ ra sông Phú Phong. Hai bên bờ sông đá dựng đứng, ở giữa sông là những dãy đá hoa cương mang nhiều hình thù kỳ dị. Đã từ lâu, Hầm Hô là một danh lam thắng cảnh của tỉnh Bình Định với tên gọi Hầm Hô Thạch Trụ. Ngày nay nơi đây là một địa chỉ tham quan du lịch hấp dẫn. Những bờ đá dài, rêu mọc xanh rì, bên trên cây mọc cheo leo, dây leo rũ như những mái tóc dài buông xão. Những bãi đá hình thù kỳ dị, cổ quái với tên gọi ngộ nghĩnh: Hòn Ông Táo, Ông Voi, Hòn Xoay, Hòn Cồng Cộc, Hòn Trào và Vũng Cá Roi, khúc sông Trời Lấp…. Càng đi ngược dòng sông, độ dốc càng lớn, nước chảy
|
|
| THÀNH HOÀNG ĐẾ - THÀNH CHÀ BÀN - BÌNH ĐỊNH |
Thành Hoàng Đế - Thành Chà Bàn: Thuộc địa phận xã Nhơn Hậu, huyện An Nhơn, cách thành phố Quy Nhơn 27km về hướng Tây Bắc. Thành được xây dựng vào cuối thế kỷ 10, dưới triều đại vua Yangpuku Vijaya. Đây là kinh đô cuối cùng của vương quốc Chămpa, các vua Chăm đã đóng ở đây từ thế kỷ thứ 11 đến thế 15. Di tích hiện nay không còn nguyên vẹn chỉ còn sót lại các bức tường thành. Tường thành cây dựng bằng đá ong, có hào, đường lát đá hoa cương. Trong thành có những di tích cũ của người Chăm như: giếng vuông, tượng nghê, voi, bên cửa hậu có gò Thập tháp, trên gò vốn có 10 ngôi tháp. Đặc biệt có ngôi tháp Cánh Tiên cao gần 20m, góc tháp có tượng rắn làm bằng đá trắng, 2 voi đá và nhiều tượng
|
|
| KHU CÔNG NGHIỆP PHÚ TÀI - BÌNH ĐỊNH |
Khu Công Nghiệp Phú Tài: Đây là một trong những khu công nghiệp thuộc danh mục khu công nghiệp đầu tư ưu tiên đến năm 2000 theo quy định số 713/ TTG ngày 30/8/1997 của Thủ tướng Chính phủ. Khu công nghiệp Phú Tài thuộc phường Trần Quang Diệu — Qui Nhơn, cách cảng Quy Nhơn 12km, cách sân bay Phù Cát 25km về phía bắc, cách ga Diêu Trì 2km. Các ngành điện, nước, GTVT, viễn thông rất thuận lợi Với diện tích là 188ha, các ngành công nghiệp được khuyến khích đầu tư trong khu công nghiệp là sản xuất vật liệu xây dựng, chế biến nông lâm, hải sản, công nghiệp hàng tiêu dùng, cơ khí, điện tử, ưu tiên cho công nghiệp nhẹ sản xuất sạch, hiện đại, sản phẩm chủ yếu cho xuất khẩu. Dự kiến vốn đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng khu công nghiệp: 15 triệu USD. Đối tác tham gia xây dựng cơ sở hạ tầng, cơ sở sản xuất trong khu công nghiệp là các doanh nghiệp trong nước, nước ngoài thuộc các thành phần kinh tế.
|
|
| KHU DU LỊCH ĐÀI XUÂN - BÌNH ĐỊNH |
Khu Du Lịch Đài Xuân: Năm 1929, ông Harler, một người làm công tác từ thiện đã xây trại phong. Hiện nay, trong trại có khoảng 250 người, mặc dù bớt bệnh hoặc được trị khỏi hẳn vẫn không muốn ra ngoài sinh sống. Trong khu vực này có khoảng 300 ngôi nhà. Theo kế hoạch đến năm 2000 Việt Nam sẽ giải quyết dứt điểm bệnh phong. Chính quyền địa phương đang có kế hoạch biến nơi đây thành khu du lịch. Trại nằm sát bãi biển cát trắng đẹp với khu cắm trại và tượng danh nhân thế giới. Bên phải là nhà tiếp khách, văn phòng làm việc. Đi sâu vào trong là khu nhà ở của những gia đình có người mắc bệnh phong. Đây là nơi Hàn Mặc Tử từng ở để chữa bệnh.
|
|
| BẢO TÀNG QUANG TRUNG - BÌNH ĐỊNH |
Bảo Tàng Quang Trung: Từ thành phố Quy Nhơn theo QL 19 về hướng tây 49 km là thị trấn Phú Phong — huyện Tây Sơn — quê hương của 3 anh em người anh hùng dân tộc Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ. Vẫn cảnh sắc quen thuộc của một vùng quê trù phú miền nam trung bộ với con sông Côn chảy giữa những nương dâu, những ngôi nhà thấp thoáng sau những rặng tre. Chính tại nơi đây đã phát sinh phong trào khởi nghĩa Tây Sơn. Bảo tàng Quang Trung và điện thờ Tây Sơn ở thôn Kiên Mỹ là nơi mà trong cả nước còn lưu giữ khá đầy đủ những di tích hiện vật có liên quan tới phong trào Tây Sơn. Bên cạnh nhiều hiện vật lịch sử và văn hóa còn có xác ướp của dì vợ Nguyễn Nhạc. Hai di tích nằm trong khu bảo tàng là gốc me cổ thụ và giếng nước xưa của gia đình anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ. Gò đá đen nằm ở phía đông nhà bảo tàng là nơi đóng binh tập luyện của quân Gò Lăng và Hồ Huyệt. Ở Phú Lạc là nơi thờ phụng lăng mộ của ông bà Hồ Phi Phúc và Nguyễn Thị Đồng là 2 cụ thân sinh của vua Quang Trung. Tiểu sử Hoàng Đế Quang Trung
|
|
| MỘ NHÀ THƠ HÀN MẠC TỬ - HÀN MẠC TỬ - BÌNH ĐỊNH |
Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, tên thánh là Phêrô Phanxico, ngoài ra còn có các bút hiệu: Phong Trần, Lệ Thanh, Minh Duệ Thị. Về bút danh Hàn Mặc Tử nguyên tước là Hàn Mạc Tử — có nghĩa là bức rèm lạnh. Người bạn thơ là Quách Tấn dí dỏm bảo: “Đã có rèm thì thêm bóng nguyệt vào. Hỏi còn cảnh nào nên thơ bằng!”. Ông hiểu ra, thêm dấu ngã trên chữ A, Hàn Mạc hóa ra “Hàn Mặc” và Hàn Mặc Tử có nghĩa là Chàng Bút Mực. Còn bút hiệu Lệ Thanh là ghép chữ đầu của nơi sinh là Lệ Mỹ và chữ đầu của chính quán Thanh Tân. Ông sinh ngày 22/9/1912 tại Lệ Mỹ (Đồng Hới) tỉnh Quảnh Bình, con ông Nguyễn Văn Toản và bà Nguyễn Thị Duy. Hàn Mặc Tử có
|
|
| CỤ ĐÀO DUY TỪ - ĐÀO DUY TỪ BÌNH ĐỊNH |
Cụ Đào Duy Từ sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống ca hát. Mẹ ông là người phụ nữ hát dân ca quan họ rất hay, là người gieo vào ông những bài dân ca hay như bài ca đầu đời. Ông Đào Duy Từ sống ở miền Bắc vào thời chúa Trịnh và xã hội phong kiến ngày xưa cho rằng: “xướng ca vô loại” — người mà làm nghề này không nên cơm cháo, không có gì trong xã hội. Do vậy mà ông là người rất tài giỏi mà không được trọng dụng. Truyện kể rằng mẹ ông vì muốn cho con đi thi nên đã đến nhờ một vị quan địa phương và nhờ viên quan đổi tên Đào Duy Từ lấy họ mẹ là họ Vũ để ông được phép đi thi. Do mẹ của Đào Duy Từ hát hay nên ông quan này đã tỏ lòng trắc ẩn thương mến, viên quan
|
|
| THÁP CÁNH TIÊN - BÌNH ĐỊNH |
Tháp Cánh Tiên: Tháp nằm giữa thành Đồ Bàn thuộc xã Nhơn Hậu – huyện An Nhơn, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 27 km về hướng tây bắc, tháp Cánh Tiên có bề mặt vuông, nhiều tầng xây bằng gạch, cao gần 20m, trông xa giống như đôi cánh của nàng tiên đang bay lên trời. Đây là một trong những ngôi tháp điển hình cho phong cách Bình Định. Kết cấu gồm tiền sảnh và điện thờ (tiền sảnh bị sụp). Phía ngoài thân tháp các mặt tường được trang trí những mặt ốp và các khung dọc nhô ra. Khác với các tháp Chàm khác, tháp Cánh Tiên được xây một phần bằng sa thạch ở nửa phía ngoài các cột ốp tường và diềm mái. Tại 4 góc, mỗi tầng của tháp này là chi tiết bằng đá hình đuôi phượng nhô ra. Từ xa nhìn lại tháp Cánh Tiên còn giống như một ngọn núi lửa khổng lồ.
|
|
| THÁP BÁNH ÍT |
Tháp Bánh Ít: Thuộc thôn Đại Lộc, xã Phước Hiệp, huyện Tuy Phước nằm cạnh đường từ thành phố Quy Nhơn đi QL1A, cách chỗ đường giao nhau khoảng 500m về phía đông. Tương truyền có bà Thị Thiện làm bánh ít và bán ở chân núi nên Tháp mới có tên như thế. Tháp có niên đại vào khoảng cuối thể kỷ XI đầu thế kỷ XII. Hiện nay chỉ còn lại 4 kiến trúc, nhưng mỗi kiến trúc trong tháp lại là một loại hình kiến trúc riêng biệt, là một sắc thái nghệ thuật khác nhau. Ngôi tháp chính uy nghi, ngôi tháp nam mái cong hình yên ngựa thơ mộng, tháp đông nam với những hình trang trí dưới dạng quả bầu lọ trên các tầng gây cho người xem một cảm giác rộn ràng, cởi mở, tòa tháp cổng đĩnh đạc trầm tư. Đến thăm tháp Bánh Ít, du khách có thể được thưởng ngoạn những vẻ đẹp đa dạng và phong phú, có thể thỏa mãn nhiều cảm xúc khác nhau.
|
| NGÃ BA BÀ DI - BÌNH ĐỊNH |
Ngã Ba Bà Di: Rẽ trái đường 19 lên Kontum cũng là đường lên bảo tàng Quang Trung. Con đường này sẽ đưa du khách lên đến vùng đất Tây Nguyên huyền bí với các nhóm dân tộc thiểu số như: Gialai, BaNa, M’nông, Êđê… các thác nước hùng vĩ như Draysap, Đrâynu, Trinh Nữ … các buôn làng nằm sâu giữa rừng đại ngàn. Đặc sản trên QL19 này là măng khô và rượu Bàu Đá. Từ đây theo QL 1A một đoạn nữa phía bên phải, trên một ngọn đồi có 3 tháp nhỏ, đó là tháp Bánh Ít. Sau khi qua cầu Bà Di thì tới thị trấn Bình Định, trị trấn Phú Mỹ, thị trấn Bồng Sơn huyện Hoài Nhơn, thị trấn Tam Quan nổi tiếng về dừa. Tam Quan là thị trấn cuối cùng của tỉnh Bình Định, là ranh giới giữa Bình Định và Quảng Ngãi.
|
|
| HUYỆN HOÀI NHƠN - HOÀI NHƠN - BÌNH ĐỊNH |
Huyện Hoài Nhơn có diện tích tự nhiên là 41295ha, trong đó đất nông nghiệp là 15.210 ha, đất lâm nghiệp là 19.500 ha… dân số của huyện là 217.069 người với 47.917 hộ (108.719 lao động chính). Có hai thị trấn là Bồng Sơn, Tam Quan và 15 xã gồm: Hoài Hảo, Hoài Sơn, hoài Châu, Hoài Châu Bắc, Hoài Phú, Hoài Thanh, Hoài Thanh Tây, Tam Quan Bắc, Tam Quan Nam, hoài Xuân, Hoài Hương, Hoài Hải, Hoài Đức, Hoài Tân, Hoài Mỹ.
|
|
| HUYỆN PHÙ MỸ - PHÙ MỸ - BÌNH ĐỊNH |
Huyện Phù Mỹ: Là một huyện đồng bằng ven biển của tỉnh Bình Định. Phú Mỹ giáp các huyện Hoài Nhơn phía bắc, nam và tây nam giáp Phù Cát, tây bắc giáp Hoài Ân và biển đông ở phía đông. Theo thống kê năm 2005 thì huyện Phù Mỹ có diện tích là 548,9km2 với dân số khoảng 188.000 người, trong đó riêng số nữ chiếm tới 96.700 người. Mật độ dân số là 342 người/ km2. Phù Mỹ cũng như Bình Định trước đây thuộc về nền văn hóa Sa Huỳnh, sau đó thuộc sứ Việt Thường Thị rồi sau này thuộc về vương quốc Chămpa. Năm 1471, sau khi đánh phá Chiêm Thành và mở bờ cõi tới núi Thạch Bi ( Phú Yên), vua Lê Thánh Tông đã đặt phủ Phù Ly để cai quản những cư dân Chiêm Thành còn ở lại
|
|
| HUYỆN PHÙ CÁT - PHÙ CÁT - BÌNH ĐỊNH |
Huyện Phù Cát: Phù Cát là một huyện miền biển của tỉnh Bình Định. Phía đông giáp biển đông, đông nam giáp Tuy Phước, tây nam giáp An Nhơn, tây giáp huyện Tây Sơn và Hoài Ân, bắc giáp Phù Mỹ. Phù Cát gồm 17 xã và 1 thị trấn đó là thị trấn Ngô Mây. Phù Cát có sân bay Phù Cát, cách thành phố Quy Nhơn 35 km về phía bắc. Dân tộc chủ yếu là Kinh và một số ít người BaNa. Du lịch của huyện có suối nước nóng Hội Vân, chùa Ông núi (Nghinh Phong), tại xã Cát Tiến, có bãi biển Cát Tiến và Đề Gi nổi tiếng, có hòn Vọng Phu tại núi Bà … Phù Cát có đặc sản nổi tiếng là Chả Cá bởi thế mà dân gian có câu : “ Anh đi ngang cửa Đề Gi/ Nghe mùi chả cá chân đi không đành”. Ngoài ra Phù Cát còn có các làng nghề truyền thông như đan lát, gạch ngói, làng muối (Trung An, Gia Thạnh, Đức Phổ – Cát Minh), nước mắm cá cơm (Đề Gi – Cát Khánh), đá mỹ nghệ (Cát Tường, Cát Nhơn, Cát Hưng) …
|
|
| HUYỆN AN NHƠN - AN NHƠN - BÌNH ĐỊNH |
Huyện An Nhơn: An Nhơn là một huyện thuộc tỉnh Bình Định của Việt Nam. An Nhơn là một huyện đồng bằng. Nó nằm ở tọa độ 130,49 vĩ độ bắc, 109,18 kinh độ đông, nằm dọc theo trục đường QL1A, cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 20km về hướng tây bắc, phía bắc An Nhơn giáp huyện Phù Cát, phía đông giáp huyện Tuy Phước, phía tây giáp huyện Tây Sơn, phía tây nam giáp huyện miền núi Vân Canh. An Nhơn có diện tích tự nhiên 242,17km. Dân số 188.719 người chiếm 97.200 nữ. Mật độ dân số khoảng 779 người/ km, phân bố không đồng đều, tập trung cao ở 2 thị trấn Bình Định, Đập Đá. Tỷ lệ dân số trong độ tuổi lao động toàn huyện chiếm 55,50%. An Nhơn gồm 13 xã và 2 thị trấn: thị trấn Bình Định, thị trấn Đập Đá, các xã là: Nhơn Thành, Nhơn Mỹ, Nhơn Hạnh, Nhơn Phong, Nhơn Hậu, Nhơn An, Nhơn Hưng, Nhơn Hưng, Nhơn Phúc, Nhơn Khánh, Nhơn Lọc, Nhơn Hòa, Nhơn Thọ, Nhơn Tân.
|
|
| GÀNH RÁNG - BÌNH ĐỊNH |
Gành Ráng là một danh lam thắng cảnh của thành phố Quy Nhơn, được nhiều người biết đến. Di tích đã được nhà nước công nhận và xếp hạng ngày 15/11/1991. Gành Ráng cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 2 km về hướng nam, nối liền dãy núi Xuân Vân trùng điệp ở phía tây, đông giáp biển, nam giáp khu điều trị phong Quy Hòa. Thắng cảnh Gành Ráng trải dọc bờ biển, uốn lượn chênh vênh theo sườn núi trước mắt như phô bày những kiệt tác của tạo hóa. Có những đá dạng mặt người, đầu sư tử, vọng phu, hòn chồng … ngoài biển cách bờ biển khoảng 5 km về hướng đông có một hoang đảo: tục gọi là hòn Đất hiện lên như trôi nổi, giữa trùng dương mênh mông cùng vô số cánh buồm đánh cá.
|
|
| THÀNH PHỐ QUY NHƠN - QUY NHƠN - BÌNH ĐỊNH |
Thành phố Quy Nhơn cách Tp. HCM 660 km và thủ đô Hà Nội 1070 km. Thành phố Quy Nhơn có diện tích tự nhiên 221,12 km, nằm trong vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa, nhiệt độ trung bình năm 26 0C , lượng mưa trung bình năm 1.700mm, dân số hiện nay khoảng 300 ngàn người. Ngày 20/10/1898 vua Thành Thái ra dụ thành lập thị xã Quy Nhơn, ngày 1/7/1998 thủ tướng chính phủ đã quyết định công nhận Quy Nhơn là thành phố cấp 2. Trải qua biết bao thăng trầm ngày nay thành phố Quy Nhơn trở thành trung tâm kinh tế của khu vực Nam Trung Bộ.
|
| BẢO TÀNG QUANG TRUNG - QUANG TRUNG - NGUYỄN HUỆ |
Bảo Tàng Quang Trung: Từ thành phố Quy Nhơn theo QL 19 về hướng tây 49 km là thị trấn Phú Phong – huyện Tây Sơn – quê hương của 3 anh em người anh hùng dân tộc Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ. Vẫn cảnh sắc quen thuộc của một vùng quê trù phú miền nam trung bộ với con sông Côn chảy giữa những nương dâu, những ngôi nhà thấp thoáng sau những rặng tre. Chính tại nơi đây đã phát sinh phong trào khởi nghĩa Tây Sơn. Bảo tàng Quang Trung và điện thờ Tây Sơn ở thôn Kiên Mỹ là nơi mà trong cả nước còn lưu giữ khá đầy đủ những di tích hiện vật có liên quan tới phong trào Tây Sơn. Bên cạnh nhiều hiện vật lịch sử và văn hóa còn có xác ướp của dì vợ Nguyễn Nhạc. Hai di tích nằm trong khu bảo tàng là gốc me cổ thụ và giếng nước xưa của gia đình anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ. Gò đá đen nằm ở phía đông nhà bảo tàng là nơi đóng binh tập luyện của quân Gò Lăng và Hồ Huyệt. Ở Phú Lạc là nơi thờ phụng lăng mộ của ông bà Hồ Phi Phúc và Nguyễn Thị Đồng là 2 cụ thân sinh của vua Quang Trung.
st
|
|
0 nhận xét:
Đăng nhận xét